Latest Tweets:
Tính viết bên ducban.com mà everydns nó die, nên site die theo, đành viết tạm bên này vậy.
Chẳng có gì khó hiểu nếu có ai đó chê bai Watchmen, nhưng sẽ thật khó hiểu nếu như ai đó chê bai Watchmen bằng cách so sánh nó với 300, hoặc tỏ ra thất vọng vì nó là phim bom tấn mà dở vậy. Tui ngạc nhiên thiệt đó!
Ý tui là khi nói một bộ phim nào đó dở, thì phải nói được lý do tại sao mình thấy dở. Nhiều phần trong cái lý do thật sự đó là mình không hiểu nó, đâu có ai đó nói đó là do mình không đủ trình độ để hiểu nó đâu. Giống như tui coi Public Enemy xong, tui cũng nói thật là vì tui không hiểu gì hết, nên đối với tui nó dở. Tất nhiên không phải là phim nào tui không hiểu thì tui sẽ thấy nó dở, nhưng nếu cái thông điệp mà phim đó truyền tải nó quá khó hiểu đối với tui, cũng có nghĩa phim đó cũng thất bại rồi hén.
Thật ra, nếu nói theo kiểu hay như 300, thì Watchmen hay hơn nhiều. 300 là câu chuyện của một nhóm người chống lại một nhóm người đông hơn bằng vũ lực. Watchmen là câu chuyện của từng con người trong một nhóm người chống lại bằng nhiều cách. Nếu nói sự anh dũng của nhóm Leonidas đã che dấu đi sự cuồng tín của bản thân họ đối với đạo làm anh hùng mà họ theo đuổi, thì đám đông 300 người chỉ biết la hét, đâm chém đó sao có thể thể hiện điều đó tốt bằng chiếc mặt nạ lạ lùng của Rorschach? 300, là sự cực khoái của thị giác, điều đọng lại là khuôn mặt đanh thép của Leonidas. Watchmen, là sự tinh tế của diễn xuất, nơi những băn khoăn của đời người tạo ra những nếp nhăn trên khuôn mặt điển trai của Nite Owl. Mà điều ấy, cảm xúc ấy, nó hơi khó hiểu hén. Bởi vậy chả trách mà chú Marcus Wright khi biết mình là robot cứ phải hét lên đau đớn như bị John Cornor thiến dái vậy, để cho người ta dễ hiểu là mình là robot mà cũng có… niềm đau.
Những gì Watchmen kể lại, nó là câu chuyện mà dường như ai cũng muốn trốn tránh trong cuộc đời. Ở đời, ai cũng thích kiểu anh hùng không ngại thẳng tay như Rorschach, nhưng mấy ai hiểu làm vậy dễ hơn kiểu cố gắng xây dựng một Utopia của Adrian Veidt nhiều. Hoặc là họ hiểu điều khó khăn đó, nhưng họ không hiểu là tại sao lại phải vĩ đại như vậy. Để hiểu được điều gì vĩ đại, ít nhất là mình phải tin tưởng là có gì đó vĩ đại đã… Mà thôi, khó hiểu quá! Sau này muốn nói về cái gì vĩ đại, cứ làm một cái kết thúc có hậu kiểu vai ác chết, vai nam chính đè vai nữ chính ra hôn hít trong nền nhạc trữ tình, ai cũng hiểu hết.
Mà nói chung, không nói ra được lý do phim dở rồi phải bưng những lý do cứt bò khác như so sánh với 300 cũng là một cách. Haizzz…