Latest Tweets:
It’s writing time! Yay!
Mạn phép quote lại một đoạn trong bài viết (quá ư) nổi tiếng của Daniel Lyons (Fake Steve Jobs) để mở đầu bài lảm nhảm này.
[…] Listen to your heart. Follow your passion. Believe in who you are and what you can do. Be original. Dance as if no one is watching. Sing as if no one is listening. Love as if you have never been hurt. Live every day as if it were your last. Don’t be afraid. Be unafraid. Be bold. Be crazy. Be different.
Tớ thấy tất cả chúng ta đều đang sống trong chuồng. Tất nhiên hổng phải chuồng lợn mà là chuồng tàu hũ. Ta loanh quanh bay nhảy trong chuồng, hài lòng với cuộc sống sau song sắt và không hề có ý định thoát ra khỏi đó. Sao thế nhỉ?
Hôm nọ tớ có coi một mẩu “chuyện lạ” trên Dân Trí, đại loại nói về việc một tù nhân (ngoài bảy mươi) từ chối được ân xá vì e ngại cuộc sống bên ngòai. Nghe cũng đâu có “lạ” lắm, hợp lý đấy chứ! Mấy mươi năm mòn mặt với trại giam, nếp sinh hoạt nếp lao động ăn vào da vào thịt. Rồi thế là thích nghi. Tự nhủ hưởng thọ trong này cũng không tồi, ngoài kia mưa gió bon chen xô đẩy cấu xé, oải quá đi.
Tớ ngày xưa ăn muỗng phải nói là cực siêu. Hồi một tuổi thì còn rớt lên rớt xuống chứ lên ba tuổi là lão luyện rồi. Mấy đứa con cô con cậu nhìn tớ nhỏ hết cả dãi, xúc lên xúc xuống xúc qua xúc lại, phát nào ra phát đấy, bát cơm ngất ngưởng nhưng loáng cái sạch bách. Tớ sống trong đê mê với mấy cái muỗng cho đến ngày đũa xuất hiện. Hai cái que dài thượt, xấu ỉn, đem đi chọt mấy đứa trong xóm thì vui chớ gắp cơm ăn thì… oải quá đi.
Lại nói về cái chuồng, nếu nhà đá là cái chuồng với chàng-trai-thuộc-thế-hệ-3X kia thì với tớ-ngày-xưa, cái chuồng chính là mấy em muỗng tròn xinh. Cái chuồng tuy không phải là tốt nhất nhưng nó khiến ta thỏa mãn, nó khiến ta an tâm, nó bao bọc ta, nó nuốt lấy ta. Dần dà, ý định vượt-chuồng không còn tồn tại, cho dù là dưới dạng concept.
Tớ thấy nhiều ca sĩ dính lấy một hình ảnh, một tâm trạng, một cách luyến láy trong hàng chục bài hát. Tớ thấy nhiều nhiếp ảnh gia dính lấy một bố cục, một tông màu, một sắc thái trong hàng chục bức ảnh. Tớ thấy nhiều nhà thiết kế dính lấy một typeface, một palette, một wireframe trong hàng chục mẫu thiết kế. Tớ thấy nhiều người lặp lại hàng chục lần thứ họ đã làm. Chỉ để an tòan.
I see so many artists who’re stuck in their comfort zones, doing the same things they do for years and years and never changing and exploring, except maybe once in 40-50 pieces of works, because they’re afraid of losing their audience, their clients, too afraid.
Surely, I get that, I also worry a little sometimes if posting something I know people wouldn’t like will make who knows how many people unwatch me or stop visiting my site. I get complaints when I change too… but if I don’t, I’d be bored and upset with myself.
Afterall, there is so much out there to try, and so much to learn. If I don’t change, I’ll never chance upon new possibilities and inspirations that arise from the experimentation themselves. - Jing Na (zemotion)
Kết bài: Đừng để mình bám bụi. Đừng để cái bóng hôm qua che cả con người hôm nay. Phải ngẫu hứng. Phải phá cách. Phải trải nghiệm với từng hồng cầu, từng nơron trong cơ thể bạn.
Out of the box!
Ý nghĩa của bài này thì tích cực, nhưng cách ví dụ của em tiêu cực và bất ổn quá! Không đồng ý về việc em cho rằng setup chụp ảnh, design hay ca hát theo đúng 1 phong cách là vì để an toàn. Có thể em còn quá nhỏ, chưa đủ kinh nghiệm để nói cái gì tốt hay chưa tốt, nhưng lại đang nói về một vấn đề quá lớn nên không đủ lời lẽ. Cũng có thể do em đang cố gắng think out of the box.